Thứ Ba, 18 tháng 2, 2014

Tình yêu thực sự là gì?

Có lẽ nụ hôn chiều nay vẫn làm con ngây ngất. Tim mẹ như ngừng đập khi nhận ra đó là con, và cậu bạn vẫn đến giúp bố sửa máy vi tính! Vậy là con gái mẹ, 18 tuổi, đã yêu và đã hôn!


Thực lòng, điều đầu tiên mẹ muốn là ngăn cấm con. Mẹ muốn nói với con về kỳ thi đang lúc nước sôi lửa bỏng. Về chuyện “hãy đợi” đến khi đủ chín chắn. Nhưng cuối cùng, mẹ quyết định để con tự lựa chọn. Bởi nếu đó không phải là những cảm xúc thoáng qua mà là một tình yêu thực sự thì sẽ là điều đáng tiếc…

Tình yêu thật sự là gì?

Tình yêu thật sự không phải là cảm xúc, dù nó thường đến cùng những cảm xúc mạnh đến mức làm con người choáng ngợp. Tình yêu không thể kéo dài nếu hai người chỉ có cảm xúc với nhau.




Sự hiểu biết lẫn nhau mới là nền tảng của tình yêu thật sự. Con có thể “phải lòng” một chàng trai thậm chí chưa bao giờ nói chuyện. Nhưng để có một tình yêu thật sự, con cần phải tìm hiểu về người ấy. Bởi biết về tư cách và cá tính người mình yêu là vô cùng quan trọng.

Cùng chung một mục đích sống sẽ giúp cho con và người ấy có được tình yêu dài lâu, bởi các con sẽ đi cùng hướng suốt cuộc đời. Nếu tham vọng của con trở thành một doanh nhân quốc tế, còn điều duy nhất người ấy mong ước là một mái ấm sum vầy, no đói có nhau, thì chắc chắn là xung đột sẽ nảy sinh. Nếu con khao khát một cuộc sống đổi thay, đầy thử thách, còn người ấy yêu một cuộc sống tĩnh lặng, thanh thản, thì dù cảm xúc có lớn đến mấy, sẽ cũng có lúc những cá tính sẽ va chạm. Và tình yêu sẽ tan vỡ cho dù hai người vẫn còn cảm xúc với nhau.

Tình yêu không phải là tình dục. Tình dục được tạo ra cho hôn nhân – một sự cam kết lâu dài. Nếu vượt ra ngoài hôn nhân, tình dục chỉ mang lại hậu quả khắc nghiệt: có thai ngoài ý muốn, những căn bệnh lây lan qua đường tình dục, điều tiếng dư luận, và có thể cả sự xấu hổ tủi thẹn. Một mối quan hệ chỉ dựa trên sự ham muốn. Con có hiểu không?

Tình yêu là sự lựa chọn. Là một sự cam kết. Mặc dù cảm xúc là một phần không thể thiếu được của tình yêu, mặc dù tình dục là một phần của hôn nhân, thì tình yêu cũng không thể tồn tại nếu chỉ dựa vào những điều đó. Nếu con hỏi mẹ tình yêu là gì, thì mẹ sẽ nói với con:

• Yêu, là nhìn thấy ở người đó những điều không hoàn hảo mà vẫn yêu.
• Yêu, là muốn mang lại cho người mình yêu những điều tốt đẹp nhất.
• Yêu, là không mất trí, vẫn học quên mình, vẫn dành trái tim cho gia đình và bè bạn…
• Yêu, là dành thời gian, công sức để tìm hiểu tâm hồn và tính cách của nhau.
• Yêu, là dành thời gian và công sức để tìm hiểu và yêu quý những gì mà người con yêu gắn bó.
• Yêu, là tin tưởng và hiểu biết lẫn nhau.
• Yêu, là nếu tranh cãi thì không thường xuyên và cũng không nghiêm trọng.
• Yêu, là nếu tranh cãi chỉ giúp hiểu nhau hơn và tình yêu bền vững hơn.
• Yêu, là hướng tới một mối quan hệ lâu dài.
• Yêu, là khi xa cách, chỉ thấy yêu hơn và gắn bó hơn.

Tình yêu là vậy, con ạ!

Chỉ yêu nếu đó là tình yêu thật sự. Mẹ tin vào sự lựa chọn của con.

Mẹ của con,

Thứ Năm, 6 tháng 2, 2014

Nguyện Cầu

Tôi không quen phải cầu xin, không quen nhận lấy sự ban phát tình cảm từ ai đó. Tôi không quen vay mượn cuộc đời những điều chẳng thể thuộc về mình. Và rồi, tôi ngông nghênh ném nó đi thật xa. Tôi cần phải tồn tại bằng chính trái tim đỏ au tràn đầy những vết sẹo lồi sẹo lõm mỗi lần thấy ánh mắt đớn đau tủi hờn của họ.
Thế mà, trong đêm đen lặng lẽ, một mình. Tôi vẫn thầm gọi tên những điều kì diệu, gọi tên những phép màu. Hạnh phúc có gì đâu, khi người ta biết yêu thương nhau? Đấy phải chăng là một sự nguyện cầu?…
Tôi hăm mấy tuổi. Đêm đen ngày xưa xa vời vợi.
Tôi hăm mấy tuổi. Chân trần lê gót đi khắp nơi.
Thấy nhân gian luôn có nụ cười. Nhưng đằng sau đó là những giọt nước mắt rơi.
Tôi hăm mấy tuổi. Ném tiếp những ngông nghênh lên trời để đếm dấu chân mình qua từng miền đất. Nguyện cầu thay bằng cuộc sống đầy tràn khao khát, đam mê và rong ruổi quên mất cả đường về.
Tôi hăm mấy tuổi. Mẹ bấy giờ mới biết cầm đến lần tràng hạt, đi chùa, niệm phật cầu kinh bằng ánh mắt ngơ ngác.
Tôi hăm mấy tuổi, bỗng một ngày nghiệm ra giữa chốn bụi trần, đôi khi con người bị khuất phục bởi những điều không tài nào hiểu nổi.
Ngày nọ, tháng nọ…
Tôi trở về ngó vào căn phòng nhỏ. Bà ngoại vẫn gầy gò ngồi đó, móm mém cười. Những chiếc răng đã theo đất về trời, nụ cười của bà vẫn rất tươi.
Ngày đó, tháng đó, năm đó…
Tôi trở về. Căn phòng nhỏ, chiếc giường nhỏ trống tuênh. Bất giác nhìn cuốn lịch còn dăm tờ nữa, bỗng nhớ có lần mẹ nói: “Con đi, bà vẫn bóc từng tờ lịch đợi ngày con về…”. Nước mắt không rơi nổi, nghẹn ngào tôi cất thêm cho mình một nỗi đau vào chỗ nào đó.
Tôi tiếp tục hăm mấy tuổi. Tôi không muốn ngông nghênh ném đi một lời nguyện cầu, xin xỏ. Thật là phí. Trên đời còn quá nhiều người cần được ta cứu rỗi.
Tôi đã có một đức tin.
Tôi đã có một vị thần hộ mạng của riêng mình.
Tôi đã biết cầu xin…
Không phải cầu xin là tự hạ bệ mình. Khi biết rằng trái tim ta vẫn luôn có những nhịp đập yêu thương mỗi ngày, biết đau đớn và cảm thông cho kiếp người mỏng manh. Tôi lại muốn chắp tay trước những thế lực vô hình: “Nguyện cầu cho thế giới an bình mỗi ngày, mỗi phút, mỗi giây trong kiếp sống ngắn ngủi này”…
Nước vẫn chảy trôi. Lửa đôi khi cũng vô tình.
Thời gian còn đáng sợ hơn cả nước và lửa.
Một ngày thấy tóc xanh thành tóc bạc.
Một ngày thấy có thành không.
Một ngày thấy còn và mất.
Bất giác hãi hùng, muốn tự mình nắm tay mình siết chặt.
Tôi tiếp tục nguyện cầu những điều không có thực,
sẽ biến thành cổ tích thần kì nhất
bằng niềm tin của chính tôi
dành cho tất cả mọi kiếp sinh linh trên đời…
Trần Hương Giang

Anh trở về với cát bụi để em bơ vơ giữa cuộc đời

Gió đã mang anh đi khi em ngủ say trong giấc mơ để rồi tỉnh giấc em thấy thật hụt hẫng và đau điếng với sự thật không ngờ. Nước mắt em rơi trên đám cỏ xanh đã phủ kín nơi anh nằm, nơi anh gần em và cũng rất xa em.

Anh yêu! Những ngày cuối năm, đường phố thật đông đúc nhộn nhịp, chỉ có mình em thấy lạc lõng giữa không gian tấp nập hối hả ấy. Em ngước nhìn lên trời, hoàng hôn buông xuống, dòng người kia đang khẩn trương về với mái ấm của mình sau một ngày làm mệt nhọc.Vậy mà em vẫn lang thang trên con đường quen thuộc chúng mình hay đi để tìm anh.



Em bước đi như một kẻ vô hồn với những suy tư về một người đã rời bỏ mình. Ngày hôm nay sao nước mắt em lại rơi nhiều hơn thì phải, ngày chúng mình đã xa nhau mãi mãi. Trái tim em đau quặn từng cơn, cổ họng như bị xiết chặt lại, đôi mắt hoen đỏ, đôi bàn tay run rẩy, đôi chân không thể bước tiếp. Em muốn tìm anh nhưng thật khó, phải đi bao nhiêu con đường nữa để tìm được anh?

Sao em chỉ thấy vết thương đó ngày càng tăng lên mà không hề giảm bớt? Có lẽ do em không biết dùng đúng liều thuốc cho nó sao? Đã bao lâu không gặp nhau? Bao lâu em và anh không còn những cuộc điện thoại thâu đêm để bây giờ sự cô đơn trống trải bao trùm lên cuộc sống của em.

Những ngày giá rét anh có mặc đủ ấm không? Em biết anh sợ mặc nhiều áo và sợ cả những chiếc áo len cao cổ vì thấy khó chịu, anh chỉ thích những chiếc áo em mua thôi, vậy anh vẫn đang mặc nó chứ? Nó sẽ thay em ở bên anh, mang lại hơi ấm cho anh trong những ngày lạnh buốt này.

Đã bao lâu rồi em không được cảm nhận một cái ôm thật chặt từ phía sau lưng hay những nụ hôn bất ngờ lên đôi má ửng hồng của mình? Em chỉ cảm nhận được nó qua những giấc mơ để rồi tỉnh giấc làm em hụt hẫng, tiếc nuối. Đã bao lâu em không được nhận những món quà thật ý nghĩa trong những ngày đặc biệt rồi anh nhỉ? Những món quà tuy nhỏ bé nhưng nó là thứ ý nghĩa với em. Đã bao lâu anh không hát cho em nghe những câu hát đầy tình cảm trong bài "Chân tình" mỗi khi hai đứa đi hát và em hát cho anh nghe bài "Hãy trả lời em".

Giờ anh đang ở đâu, rất gần hay rất xa với em? Có phải chăng anh không còn yêu em nữa? Đôi chân em cất bước trên con đường dài để tìm anh nhưng biết tìm nơi đâu. Gió đã mang anh đi khi em ngủ say trong giấc mơ để rồi tỉnh giấc em thấy thật hụt hẫng và đau điếng với sự thật không ngờ. Trái tim em đau mãi theo thời gian, theo những con đường tìm bóng hình của anh.

Em đã chờ đời dù biết sẽ tuyệt vọng. Hãy chỉ cho em biết nơi anh đến để đôi chân em không chùn bước dẫu bao khó khăn. Hãy chỉ cho em con đường anh đi để em có thể chạy thật nhanh đến bên anh dù đôi chân em đang run rẩy. Nước mắt em rơi trên đám cỏ xanh đã phủ kín nơi anh nằm, nơi anh gần em và cũng rất xa em, người đánh cắp trái tim em mang đi không một lời nói trước. Hãy luôn nhớ về em anh nhé, nơi đây có một người mãi yêu anh. Hãy đợi em phía cuối con đường để chúng ta sẽ cầm tay nhau bước trên con đường hư không ấy.
Ngọc

 
dien dan noi that Việt Nam - nội thất gia đình cao cấp- nội thất văn phòng đẹp - nội thất hội trường cao cấp - thiết kế văn phòng sang trọng với bộ ghế hội trường của tập đoàn Hoà Phát