Thứ Hai, 30 tháng 7, 2012

Tình yêu diệu kỳ

Anh một chàng sinh viên nghèo. Làm thêm vất vả để kiếm thêm tiền trang trải học phí. Em tiểu thư cành vàng lá ngọc con nhà giàu có khá giả, gia đình có tới mấy osin. Lần đầu tiên về quê đến cây tỏi tây và cây hành em cũng không phân biệt được.

Anh gặp em lần đầu tiên trong ngày khai giảng. Em đứng đó vui cười với đám bạn, mải mê làm đổ cốc coca lên váy trắng. Ngượng ngùng anh đưa em áo khoác che …vết loang. Giây phút ấy em mãi không quên anh.








Bốn năm học đại học, em muốn giúp anh nhiều lắm, muốn cuộc sống anh đỡ vất vả vì phải vừa học vừa làm. Đưa tiền anh đâu có nhận, anh nói anh không làm được cho em thì thôi…
Tốt nghiệp, đáng lẽ chia tay, chỉ là tình yêu thời đại học thôi mà. Nhưng em đã quyết định theo anh. Gia đình em phản đối quyết liệt, nhưng em vẫn chọn cho mình người đàn ông của cả cuộc đời.

Nên vợ nên chồng, về quê sống trong căn nhà tồi tàn của anh. Rồi em mang thai, nhiều khi trái gió trở trời người đau ê ẩm. Anh thương em, đông cũng như hè đi làm kiếm thêm tiền nuôi vợ.

Thế rồi trong một tai nạn xe, anh liệt đôi chân. Nằm một chỗ ở nhà, tất cả mọi việc đều trông cậy vào em. Bố mẹ em thương đến đón em về nhưng em từ chối. Chữa bệnh cho anh em bán hết mọi thứ trong nhà, cuối cùng cũng hết. Bố mẹ em thấy con khổ lại cho tiền.

Cứ thế cuộc sống nghèo ở một vùng quê, em làm giáo viên, anh nằm nhà viết sách. Em đã trút bỏ hình ảnh lá ngọc cành vàng năm nào để trở thành người vợ đảm đang. Đi chợ mặc cả, quần áo bình thường, cân đo đong đếm còn tốt hơn những người phụ nữ khác.

Bác sĩ bảo chồng bà không còn đi được nữa, nhưng em không tin, hàng ngày vẫn bóp chân cho anh, hi vọng một phép màu sẽ đến. Ngày ấy em nghe có một bác sĩ châm cứu giỏi. Em chạy xe 50km đưa anh đi châm cứu hai ngày một lần không kể ngày nắng ngày mưa ngày lạnh ngày nóng.
Anh nhìn em khóc: Nếu còn có kiếp sau, anh sẽ không bao giờ yêu em nữa, em quá khổ vì anh.

Một năm sau phép màu đến thật, chân anh hồi phục cũng là lúc anh nhận được giải thưởng quốc tế từ những cuốn sách anh viết. Không ai nghĩ sẽ có ngày hôm nay.

Rồi họ mời sang Pháp thuyết trình ba năm, anh do dự, em nói: phải đi, cơ hội không đến hai lần.
Nhìn lại quãng đời, em đâu còn trẻ đẹp như xưa…Chồng, con, vất vả, thân hình gầy gò ốm yếu. Pháp là đất nước của tình yêu, nhiều người nói anh đi sẽ không trở lại. Em chỉ mỉm cười đáp lại: em và anh đã trải qua bao nhiêu sóng gió, vì một việc thế này em không sợ mất anh.

Ba năm sau anh về, không báo trước, muốn dành cho em một sự bất ngờ. Nhưng vừa xuống xe anh đã thấy em đứng đó. Anh hỏi sao biết anh về mà ra đón, em trả lời: Em chờ ở đây mỗi ngày, chỉ cần là xe từ sân bay về là em không bỏ qua chuyến nào.

Anh chỉ khóc mà nói: nếu còn có kiếp sau, anh sẽ không bao giờ yêu em, tình yêu của em làm anh đau lắm đau lắm, tình yêu của em quá nhiều khổ đau…
Em đáp trả lời anh: tình yêu luôn luôn là khổ đau cay đắng. Tình yêu như một bông hoa sen, hoa sen đẹp nhưng nó có cái nhụy sen, hạt sen rất đắng. Nếu còn có kiếp sau, em sẽ vẫn muốn được yêu anh.



Thứ Năm, 26 tháng 7, 2012

Khi người ấy không yêu bạn

Khi người ấy không yêu bạn, đừng bao giờ gọi điện thoại cho người ấy nữa. Xin bạn đừng chờ đợi, đừng bao giờ lừa dối chính mình. Khi người ấy không yêu bạn, xin bạn ở trước mặt người ấy đừng bao giờ rơi nước mắt, khi đau ốm đừng bao giờ nói cho người ấy nghe.



Chỉ là cần phải nhớ, chỉ có người yêu mình, mới thực sự có thể tiếc thương cho bạn. Mà không phải là sự đồng tình một cách thờ ơ, thương hại. Khi người ấy không yêu bạn, tình yêu của bạn trở thành trách nhiệm của người ấy. Xin bạn đừng bao giờ tính toán rằng mình sẽ được gì, đừng bao giờ hy vọng có bất kỳ sự báo đáp nào. Đang yêu người không yêu mình, thì bản thân không thể có báo đáp. Đừng so đo đúng hay sai. Như thế sẽ vui vẻ.
 Cần phải nhớ, tình yêu giữa bạn và người ấy là đơn phương, bạn có lòng, nhưng người ấy vô tâm. Cho nên cũng không thể trách người ấy. Là vì có lẽ ấy cũng muốn làm điều đó tốt hơn một chút, không cần phải hờ hững với bạn như thế kia. Chỉ là yêu một người, đối tốt với một người.



Vốn dĩ chính là một thứ bản năng. Xin lỗi, người ấy không có thứ bản năng đó. Khi người ấy không yêu bạn, mong bạn đừng mất đi sự tự tin của bản thân. Bởi vì yêu một người, không phải người ấy giỏi giang, mà đó chỉ là một thứ cảm giác. Người ấy khiến bạn có cảm giác đó, vì bạn yêu người ấy. 
Giống như vậy, người ấy không yêu bạn, cũng không phải là do bạn không giỏi giang. Giỏi giang, không phải là lý do để yêu. Khi người ấy không yêu bạn, nhất định cần phải cầu chúc cho người ấy được hạnh phúc.
 Có yêu rồi không nên có hận. Cũng đừng cảm thấy bất bình. Ra đi. Người ấy mất đi một người yêu người ấy, còn bạn mất đi một người không yêu mình, nhưng thứ đạt được là một cuộc sống mới, một cơ hội yêu mới. Xin bạn đừng nghĩ đến "vĩnh viễn". Yêu không có vĩnh viễn, nay bạn yêu người ấy sâu đậm, nhưng sẽ có một ngày bạn không còn yêu người ấy nữa. Khi người ấy không yêu bạn nữa, xin bạn hãy thở thật sâu, trên đường đời, trải đầy những nụ hoa yêu, luôn có một nụ hoa nào đó thuộc về bạn, đó không phải là an ủi. Mà là, đời này kiếp này sớm đã an bài như thế rồi.
Đúng rồi người ấy không thuộc về mình nữa - Chắc cũng đến lúc phải ra đi rồi!

Thứ Tư, 25 tháng 7, 2012

Hãy Cứ Làm Những Gì Mà Bạn Thích !



Hãy cứ dũng cảm bước tiếp dù con đường phía trước đầy chông gai.


Hãy cứ đi để rồi vấp ngã.

Hãy cứ làm để rồi thất bại.

Hãy cứ hi vọng để rồi thất vọng.

Hãy cứ khóc để bị cho là yếu đuối.

Hãy cứ mỉm cười để người ta cho là mình hạnh phúc.

Hãy cứ yêu để rồi chia tay.

Hãy cứ nói để rồi biết mình sai.

Hãy cứ chu du để rồi khám phá.

Hãy cứ dũng cảm bước tiếp dù con đường phía trước đầy chông gai.


Để rồi sau tất cả những điều đó ta sẽ:

Trưởng thành hơn.

Mạnh mẽ hơn.

Quý trọng thời gian hơn.

Biết giá trị của những giọt nước mắt… Khóc đâu phải là hèn nhát, khóc cũng là một cách để cho người ta thấy mình kiên cường, chỉ có những người không dám khóc trước mặt người khác mới là yếu đuối.

Cười đâu chỉ khi hạnh phúc. Mà ngay cả khi đau khổ nhất con người ta cũng có thể mỉm cười. Quan trọng là ta luôn mỉm cười và biết cách mỉm cười với cuộc sống.
Biết yêu một người là điều rất hạnh phúc. Và được một người yêu lại càng hạnh phúc hơn. Giữ được hạnh phúc đó lại là một điều vô cùng khó khăn. Và khi ta không thể giữ được nó nữa thì hãy buông tay. Để trái tim biết thế nào đau, để rồi nó lại biết thế nào loạn nhịp.

Vượt qua được nỗi “ngại” của chính mình. Bạn sai, chẳng sao cả, bởi trên đời ai mà chẳng dại một đôi lần. Không ai hoàn hảo. Quan trọng là bạn biết mình sai ở đâu? Và sẽ sửa nó như thế nào?

Không bao bỏ cuộc dù khó khăn đang chờ đón. Để ta không bao giờ phải nói “giá như” hay nghĩ mình “mình hối hận” vì đã không làm như vậy.

Và hãy cứ yêu đời vì mỗi ngày là một niềm vui.




Thứ Tư, 11 tháng 7, 2012

HIỆN TẠI VÀ QUÁ KHỨ

Có một nỗi đau tồn tại mãi mãi, có thế nào cũng chẳng thể lãng quên.


Buông tay, thả cho những yêu thương bay về cuối trời.
Để lòng nhẹ vơi,
để hình bóng kia xa mãi.
Những nỗi nhớ sẽ tan biến, những nỗi đau sẽ trôi vào kí ức.
Bóng ai dần xa mãi, một mình, ở lại giữ cho mình một kí ức phai tàn.


Anh có thể đi, nhưng đừng đi quá xa, để ngày mai còn biết đường mà quay trở lại.
Anh có thể bên ai, nhưng hãy để em trong tim, để em biết rằng anh yêu ai là đủ.
Những bước chân dường như lỗi nhịp, có những nhịp chân bị chùng xuống, bởi một nhịp khác lấn nhanh hơn.
Anh và em.
2 kẻ cùng sống trên thế giới này.
Cũng bởi vì Trái Đất tròn, nên những người yêu nhau sẽ lại gặp nhau.
Nhưng chúng ta tìm thấy nhau để làm gì ?
Khi mà trong tim mỗi người còn có những khoảng trống quá lớn?


Vì đời người quá dài, nên con người ta thường hay trông đợi.
Mà dù biết rằng, có những thứ trong cuộc đời sẽ ko trở lại, hoặc có về, chỉ bồi thêm cho ta những tổn thương gấp ngàn những nỗi đau mà từ lâu ta gánh chịu.
Con người ta cũng thật cố chấp yêu một người.
Mà bỏ lỡ hơn 7 tỉ người còn lại...


Mây rồi sẽ lại bay về trời.
Gió rồi cũng lại thổi về nơi xa.
Những người yêu nhau sẽ lại về bên nhau...


st

Thứ Hai, 9 tháng 7, 2012

Tớ Sẽ Ra Đi Trong Lặng Yên




lang yen

Trong cuộc sống thực sự có nhiều cái bất ngờ, mình bất ngờ đến không tưởng?
Có thể nói năm nay mình đen đủi trong mọi chuyện :) nhưng mình vẫn cố gắng bước tiếp dẫu biết rằng cũng khá mệt mỏi. Chẳng hiểu sao đứa bạn thân mình nó làm mình suy nghĩ nhiều như thế, buồn nhiều như thế, và khóc cũng nhiều như thế, mình cảm giác như trái đất đang nổ tung ý, mình bị quay như chong chóng, những suy nghĩ mung lung lắm, haizz nghĩ linh tinh thì nghĩ rất nhiều, biện hộ, tự lừa dối mình. Có lẽ mình chỉ biết im lặng, ngoài im lặng mình không biết nói với bạn tớ như thế nào? bao nhiêu lỗ lực hết mình, dù tớ có gặp khó khăn đến mấy, tớ luôn dấu giếm bạn  để bạn tớ khỏi phải lo lắng cho mình. Nhưng dường như mọi lỗ lực của tớ chẳng có ích gì cả. Bạn tớ đâu biết rằng tớ gặp nhiều chuyện bùn, rùi những chuyện.... làm tớ váng hết cả đầu.
Có thời gian nhiều đâu mà rành cho bạn tớ chứ ? Sao càng ngày tớ càng cảm nhận được một cái gì đó xa cách, không biết có phải do khoảng cách đó mình đã tự tạo dựng lên? Nhìu khi tớ còn sợ gặp bạn tớ nữa ? vì sao ư? vì tớ có thể hiện thân thiết quan tâm đến đâu ? nhưng bạn tớ cũng chẳng cảm nhận được ? mà thay vào đó bạn tớ kêu tớ lạnh lùng, không còn như ngày trước, bạn tớ kêu tớ thay đổi? một câu " thay đổi" làm tớ cảm giác như bị suy xụp, không đứng vững được ấy ? chẳng nhẽ tình bạn bấy lâu nay không có ý nghĩa gì sao? có lẽ tớ với bạn tớ không thể đi chung một con đường được nữa. Tớ nghe người ta bảo rằng bữa tiệc vui rồi cũng có lúc tàn, nhưng tớ luôn nghĩ tình bạn của chúng mình sẽ không bao giờ có ngày đó. Tớ luôn cố gắng, tớ biết bạn tớ cũng vậy! nhưng hiện tại thì có lẽ bữa tiệc đang tàn, ở đâu đó đang có hai con người bơ vơ, hai góc khuất đang suy nghĩ, đang tự rằng vặt chính bản thân mình ! đang thầm trách nhau thay đổi, rồi cũng đang tự nhận lỗi về mình! có lẽ vết thương của bạn tớ và tớ quá nhiều, nó đã để lại quá nhiều sẹo, nên giờ nó đang lở loét, đang bong chóc mà không bất kỳ thuốc nào có thể chữa khỏi được, chỉ có nhét muối vào ... Tớ biết như vậy thì sẽ rất đau, xót nhưng thời gian sẽ chữa được vết thương đó, sẽ xóa nhòa được những vết sẹo đó, và những ký ức của nó. không chờ đợi, không buồn, không nuối tiếc, vào cũng không phải gào thét khóc trong phòng nữa.  Chúng ta không cần phải đóng vai thiên thần cho nhau  nữa! mà chúng ta sẽ tự làm thiên thần cho chính mình, thiên thần không biết cười, không biết khóc, không biết yêu thương. Tớ sẽ lặng lẽ ra đi như khi tớ lặng lẽ bước vào cuộc sống của bạn tớ ! tớ xin lỗi bạn tớ ! xin lỗi ! xin lỗi ! xin lỗi ! xin lỗi ! xin.........lỗi !


hi tớ viết ra tớ cảm thấy dễ chịu hơn, đó cứ như một thói quen đó bạn tớ! tớ cũng không mong bạn tớ đọc được những dòng này của tớ đâu! Nếu đọc được thì im lặng đừng nói gì nhé bạn tớ ! yêu và nhớ bạn tớ nhiều !

 
dien dan noi that Việt Nam - nội thất gia đình cao cấp- nội thất văn phòng đẹp - nội thất hội trường cao cấp - thiết kế văn phòng sang trọng với bộ ghế hội trường của tập đoàn Hoà Phát