Thứ Sáu, ngày 10 tháng 10 năm 2014

Nhật ký ngày 11/10/2014

Từ sáng toàn chuyện buồn bực, dồn nén lại bao nhiêu thứ. Tự nhủ rằng cố kìm nén một bên bạn của người yêu, một bên người yêu, một bên bạn bè đồng nghiệp. Cố gắng giữ im lặng cho mọi thứ bình yên! Mong rằng chốc trưa về không bị hết xăng giữa đường, trời nắng chói chang của cái mùa thu chẳng dịu tý nào cả! Đôi khi không biết cái cảm tính của mình đúng không. Mong rằng nó không phải là thế. Nhiều khi thấy nản, muốn khóc nhiều lắm. Có lẽ từ ngày đó tới giờ một chuỗi ngày buồn, lo lắng, bất an mà không ai có thể biết được vì mình cất dấu nó khá kỹ. Cố gắng lên với cái hình tượng mình một người năng động, hoạt bát, vui vẻ và đặc biệt rất may mắn và hạnh phúc. Không biết có khi nào mình sẽ gục ngã trong cái mớ hỗn độn này không nữa. Cảm giác đôi vai bé nhỏ của mình luôn phải gồng mình lên để gánh vác mọi thứ, đôi khi mình nghĩ tiền bạc chẳng để làm gì. Nhưng mình lại thấy cs hiện tại nó đang hành mình, cơm áo gạo tiền nghe mà chua xót. Cũng có lẽ do  mình sống không lo bản thân mình mà chỉ lo cho những người xung quanh lên mới thế. Áp lực quá, áp lực muốn nổ tung đầu. Hy vọng rằng bước đi tiếp theo bước ngoặt lớn của cuộc đời gánh vác này của mình sẽ được chia sẻ chứ không đổ thêm vào đôi vai của mình một lần nữa thêm nặng gánh!! Cầu mong bồ tát Quan Thế Âm hãy cho con bớt suy nghĩ, bớt lo cho cuộc sống này, cầu mong Bồ Tát hãy cho con tự thương mình, và quan tâm mình nhiều hơn, và cho con có một chút ích kỷ cho riêng mình. Sống vì người khác nhiều quá đôi khi tự làm khổ mình, con biết điều đó nhưng sao mãi con không thể ích kỷ được.

Chủ Nhật, ngày 10 tháng 8 năm 2014

Gửi anh người được gọi là người yêu của em!

Anh luôn cho em là người khó chịu, khó hiểu lắm phải không? Anh luôn muốn em yêu anh theo cách của anh đúng không?

 Em luôn ngoan ngoãn nghe theo anh không phải vì em không có cái tôi, cái chính kiến riêng của mình, mà bởi vì em muốn anh vui vẻ, hạnh phúc. Ngày hôm nay khi em thực sự cần sự giúp đỡ em mới nhận ra rằng quanh em chẳng còn ai để có thể gọi khi cần ngoài anh! Em không biets sự tách biệt của em như vậy là đúng hay sai nữa, em luôn cố gắng tối giản tất cả mối quan hệ để một lòng một dạ yêu anh, quan tâm tới anh và gia đình anh. Đôi lúc em còn thấy có lỗi với ba mẹ em vì em không quan tâm được ba mẹ nhiều. 



Nhưng em biết ba mẹ hiểu và không trách cứ gì em. Vậy anh hiểu rằng anh quan trọng thế nào với em, nhưng lúc này đây em chợt nhận ra thời gian gần đây anh không còn quan tâm gì em nữa, em biết anh bận thêm việc học, bận thêm công việc em không trách cứ gì anh. Em đã từng rất hạnh phúc khi anh nói anh cố gắng vì em. 

Nhưng chẳng hiểu sao em thấy sự cố gắng đó của anh cứ như là để dần xa em! Gặp ít đi, nói chuyện cũng ít vì anh bận học, em ốm em mệt anh vẫn quan tâm em vẫn gọi điện hỏi han nhưng em nhớ đến người con trai trước kia mỗi khi em chỉ sổ mũi đã cuống quýt chạy tới xem em sao, lo thuốc thang cho em chứ không phải nhắn tin hỏi han.

 Người con trai bây giờ với trước em thấy nó khác nhiều quá anh ạ! có lẽ em đòi hỏi nhiều tình cảm ở anh quá, em xin lỗi vì con gái thường có một chút lòng ích kỷ mà. Anh không đến hỏi thăm em không sao anh bận ôn bài mà không sao cả Nhưng rồi lúc sau anh gọi điện quát mắng em bảo em không muốn nói chuyện với anh. 

Anh đâu biết rằng đâu phải hôm nay ít nói chuyện mà cả gàn tháng nay ngày nào anh chẳng bận kêu học bài và làm bài tập về nhà đâu có thời gian nói chuyện với em, chia sẻ với em hay đưa em đi dạo đâu.

 Em đâu có trách anh, em luôn tự nhủ rằng anh đang cố gắng để sau không muốn em vất vả. Nhưng hôm nay tự nhiên anh mắng ngược lại em? em sai ở đâu? đâu phải em không muốn nói chuyện với anh? hôm nào muốn nói chx nhắn tin được vài câu anh đuổi em đi ngủ để anh ôn bài? hôm nay có khác gì hôm qua sao anh lại quát em nói em khó chịu? Em phải làm sao để anh hài lòng? Em phải làm sao để ngừng rơi nước mắt đây? Hay là anh đến với cái chị mà anh cho là gái đẹp đi, có lẽ chị ấy mang lại hạnh phúc cho anh hơn em đấy!

Thứ Hai, ngày 21 tháng 4 năm 2014

EM SẼ IM LẶNG.....DÙ MÃI MÃI MẤT ANH

Khép lại những kí ức từng làm em đau khổ, khép lại những ước mơ từng làm em ảo mộng, khép lại vào một góc khuất nào đó bên lề trái tim anh...

Lặng im, cho bản thân em một chút nghỉ ngơi giữa bộn bề lo toan, giữa ngổn ngang cảm xúc hoang mang, lạc lối và cũng là để cho anh một chút bình ổn giữa những yêu – ghét, nhớ – quên, hư hư – thực thực…Anh cần điều đó và em cũng thế.Tình cảm nếu biết dừng đúng lúc sẽ tránh được những sai lầm. Cuộc chơi nếu biết dừng đúng lúc cũng tránh đi vào vết xe cũ. Trái tim nếu biết dừng đúng nhịp sẽ tránh những tổn thương.Lặng im trong lúc này đơn giản với em là bình tâm lắng nghe….

Nghe bước chân thời gian đang ngày từng hối hả trôi qua, mà em thì vô tâm lãng phí đi quá nhiều cho những cảm xúc hư hao, mơ hồ, lỗi nhịp. Nghe trong em tiếng đêm ngao ngán thở dài, đồng cảm che giùm em những giọt nước mắt khẽ lăn dài trong xót xa, tiếc nuối, trong bẽ bàng, đắng cay…Em đã khóc và chắc anh cũng chẳng vui gì.Nhưng nước mắt lúc này sao mà nhẹ tênh đến thế, không mặn mòi vị chia ly, không đau đáu vị xa cách, không nhoi nhói vị buồn tênh.Nước mắt là người tình trung thành của em, chỉ lặng lẽ đến với em khi màn đêm buông xuống. Nước mắt dạy em sống giả tạo để quên một người. Nước mắt tập cho em thói quen tìm đến nó khi em cô đơn, trống vắng nhất.

Nước mắt ôm lấy bờ mi em, vành môi em, khóe mắt em, khiến em quên mất mình đã từng có một người tình bằng xương, bằng thịt.Lặng im trong lúc này đơn giản với em là quá mệt mỏi….Đã quá mệt nhoài với cuộc sống không nơi nương náu, với hành trình độc bước của riêng mình. Đường còn dài mà chẳng ai muốn bước đi cùng em. Đường còn vời vợi xa mà chẳng ai thật lòng sẻ chia cùng em những lúc em vui, cả khi em buồn.Mệt mỏi… Ai sẽ cho em bờ vai để em dựa vào, cho em vòng tay để dìu em bước tiếp, cho em tâm hồn để em tá túc khi em quá cô đơn, cho em trái tim để em nương náu trong yên bình và vượt qua những tháng ngày giông bão.

Chẳng có ai và em chua xót nhận ra em cũng chẳng cần ai nữa.Mệt mỏi… thì em sẽ nghỉ một chút để lấy lại sức rồi đi tiếp, lại sống tiếp với những ưu ái, ân huệ nhỏ nhoi mà cuộc đời ban cho, lại bước tiếp trên con đường kiếm tìm hạnh phúc, lại tiếp tục chia sẻ để được sẻ chia, tiếp tục quan tâm để được quan tâm, tiếp tục yêu thương để được thương yêu... rồi lại cười hài lòng với chính mình và bước tiếp vì cuộc đời còn dài, tuổi trẻ còn căng tràn… chưa cho phép em được dừng lại, được nghỉ ngơi.Lặng im trong lúc này đơn giản với em là bình tâm để sáng suốt lựa chọn….

Nhớ hay quên, quên hay nhớ, tiếp tục hay dừng lại, đối mặt hay trốn tránh, lặng im hay lên tiếng... và chắc chắn khi bình tâm trở lại em sẽ có câu trả lời cho chính mình, sẽ đưa ra những quyết định không làm mình phải thất vọng hay nuối tiếc.Trong giây phút này đây, em đang nghĩ về tất cả, về gia đình, công việc, bạn bè, về anh và cuối cùng em nghĩ cho em. Ai cũng mong em hạnh phúc với một người em thật sự yêu thương, và nếu thật lòng yêu thương, thì có quá đáng không anh khi em muốn chia sẻ thật lòng tất cả.Nhưng nếu đó là điều không nên, thì em sẽ không chia sẻ nữa.

 Anh và tình yêu của em sẽ và mãi là một bí mật của riêng em, chỉ em mà thôi.Lặng im trong lúc này cũng là lúc em giấu anh vào nơi sâu kín nhất, và lặng im để biết anh trong lòng em không bao giờ bị chia sẻ cùng ai nữa… Như thế biết đâu lại là cách tốt nhất.Lặng im trong lúc này là lúc em thật nhất: hoang mang, lo sợ và có một chút gì đó mất niềm tin… nơi anh – nơi tình yêu của em.Đơn giản em cũng chỉ là một con người bình thường, cũng có sai lầm, cũng có những phút vô tư làm người khác buồn và bị tổn thương, nhưng quan trọng, em đã biết bước qua, đạp trên dư luận, gạt đi nỗi đau và nước mắt, để chạy đi tìm tình yêu của em.

Khó khăn lắm mới tìm được lại anh sau bao ngày giông bão, vậy mà vừa trở về, em vẫn chẳng có nổi một ngày bình yên…Lặng im… nếu trong lúc này em chọn cách lặng im thì anh cũng đừng làm gì hết anh nhé. Cứ lặng im cùng với em, lặng im nhìn nhau như hai người xa lạ, lặng im nhìn hạnh phúc trôi qua tay, lặng im nhìn lời ước hẹn bay theo gió, trôi theo mây, tan theo ảo ảnh…Lặng im… Vì em biết có làm bất cứ điều gì đi chăng nữa, cũng không thể thay đổi được những kết quả đã mặc nhiên như thế, những kết quả mà chúng ta mong muốn như thế...

Và dù thế nào cũng hãy gượng cười, thầm cảm ơn cuộc đời này đã dạy cho chúng ta thêm một bài học đắt giá về tình yêu, về lòng tin, về cách nhìn nhận, về vốn sống và vốn trải nghiệm…Đơn giản, chúng ta chưa yêu hết mình, chưa tin tuyệt đối, chưa nhìn đời bằng con mắt chân thật, chưa cảm nhận cuộc sống bằng những rung cảm thật và không dám trải nghiệm sự đời vì sợ tổn thương thêm một lần nữa.Lặng im…

 Em cần khoảng lặng để tìm chút bình yên, một chút tin yêu em vừa đánh mất nơi anh.Lặng im… đủ để em trở về là chính em của những ngày không giông bão, không biết khổ đau…Cuối cùng em cũng chỉ là em của ngày ấy.Lúng túng… vụng về… đánh mất một tình yêu…


 st mitmat

Phải qua bao nhiêu lời hứa ta mới đủ tin yêu?

Có những thứ qua thời gian sẽ chẳng thể nào giữ được dáng vẻ ban đầu của mình, hoặc là dòng đời xô bồ cứ vội vã cuốn đi một điều gì đó nhưng lại để sót lại những giá trị căn nguyên của nó.

Phải chăng guồng quay của cuộc sống quá nhanh, khiến đôi khi ta quên trân trọng những điều nhỏ nhặt nhất, quên trau chuốt từng lời ta nói, cẩn thận từng điều ta làm, và quên đi giá trị đích thực của từng lời ta hứa?
Có bao nhiêu người hứa để rồi quên? Và bao nhiêu sự hứa hẹn được tạo ra nhưng rồi người hứa lại tìm mọi kẽ hở để lách qua?

Lẽ nào “lời hứa không có giá trị mãi mãi- giá trị duy nhất của nó là làm yên lòng người nghe vào lúc được thốt ra”?

little things Phải qua bao nhiêu lời hứa ta mới đủ tin yêu?
Lời hứa- nó luôn có những giá trị rất thiêng liêng của riêng mình, nhưng không phải ai cũng ý thức được điều đó, và càng không phải ai cũng hiểu được rằng mình cần làm gì khi những lời hứa đã được nói ra. Cuộc đời quá vội, bởi thế mà những lời hứa trao nhau cũng trở nên thật vội vã. Có đôi khi suy nghĩ không theo kịp những lời đã nói, để rồi ta không kịp nhận ra mình đã hứa gì. Và lời hứa cứ thế trở thành gánh nặng cho nhau.

Lời hứa đôi khi như một chiếc xích dây vô hình. Cho dù ta dùng chiếc dây lời hứa để giữ những hi vọng vào một người nào đó hay để cột chặt lấy mình thì điều đó cũng thật ngột ngạt, bức bối. Và ta lại đứng giữa hai bờ hứa và quên, lại ép mình hi vọng, chờ đợi về một điều nào đó, từ một người nào đó. Trong cuộc sống thường nhật, người ta không lấy pháp luật làm quy chuẩn, mà hay lấy lời hứa làm thước đo. Vậy phải chăng lời hứa cũng là một dạng luật pháp, để khi một ai đó bội hứa, ta lại lấy những lời đã nói ra để làm chứng cứ, để oán trách, thở than?

Nhưng tại sao lại cần đến một lời hứa? Có những lời hứa thật ngọt ngào, trở thành một thứ gia vị mới của cuộc sống. Thế nhưng suy cho cùng, dù là lời hứa vô tình thốt ra, hay lời hứa với tràn đầy sự chân thành, thì đó vẫn là một sự cam kết thực hiện đến cùng. Mà nếu là vậy, thì đâu có sự cam kết nào không là ràng buộc, là trách nhiệm? Phải dùng đến lời hứa để ràng buộc nhau, lẽ nào niềm tin ta trao nhau là chưa đủ?
Thường thì, những người trao lời hứa sẽ quên đi, còn người nghe sẽ giữ lời hứa đó lại để mà hi vọng. Có lẽ hứa ra sao, thực hiện lời hứa đó như thế nào lại là một trong những bài học căn bản nhất để trưởng thành. Một người dù đã 18, 25 hay 50 tuổi, nếu như vẫn quên đi những lời đã hứa, thì cũng vẫn chỉ như một đứa trẻ lên 5 đang học cách làm quen với cuộc sống.

Tôi nhớ từng đọc ở đâu đó một câu chuyện rằng, một cô bé 11 tuổi vẫn đòi mẹ mua một con búp bê, dù cho cô bé không còn thích món đồ chơi đó nữa. Nhưng đó là món quà mà mẹ cô hứa sẽ trao tặng khi cô vào lớp một. Cứ tưởng chừng thật là vụn vặt, nhưng câu chuyện đó lại khiến tôi bất giác giật mình. Lời hứa từ khi 6 tuổi, giờ đã qua bảy năm, nhưng niềm hi vọng về lời hứa đó vẫn lớn lên theo cô bé từng ngày, và cô vẫn luôn mong chờ một ngày điều đó thành hiện thực. Có thể với cô gái nhỏ đó, giá trị không nằm ở con búp bê, mà giá trị nằm ở lời người mẹ hứa. Lẽ nào sức mạnh của lời hứa lại lớn đến vậy, khiến người ta luôn ghi sâu, rồi mong đợi dù điều đó không còn giá trị?

Có lẽ vậy, chỉ nên hứa khi đã trả về cho nó những giá trị ban đầu. Bởi những khi như thế, ta mới có thể trưởng thành, và những tin yêu mới thực sự ý nghĩa.

Nhưng dẫu vậy, hãy chỉ tin vào những lời đã hứa để ta biết hi vọng, biết tin yêu, chứ đừng vin vào đó để làm cái cớ buộc tội người khác. Bởi những điều họ mất nếu quên đi lời đã hứa sẽ còn nhiều hơn ta: ta mất đi một lời hứa, nhưng họ lại mất đi một cơ hội để trưởng thành. Lời hứa chỉ có giá trị thực sự khi cả hai cùng muốn nhớ, và dấu chấm chưa được đặt sau bất cứ mối quan hệ nào. Có lẽ cũng có một chút tàn nhẫn, nhưng vẫn phải thừa nhận rằng, dù là lời hứa mãi mãi, cũng chẳng bao giờ đi được đến điểm tận cùng.

Có bao nhiêu người vẫn chờ đợi một lời hứa dù người còn lại đã quên? Bao nhiêu người mòn mỏi trách móc vì vẫn nhớ những lời hứa đã không còn giá trị? Và có bao nhiêu người đi gieo những hi vọng không thành? Phải đi qua hết nỗi đau, phải tự cảm nhận sự giằng xé khi lời hứa xưa cũ nay không còn, phải một lần trở thành một kẻ bội tín ta mới biết được rằng, đằng sau những lời đã hứa, dù to tát hay bé nhỏ, dù được trao nhau như thế nào, dù còn nhớ hay đã quên thì vẫn cứ luôn là một trách nhiệm nặng nề. Đâu ai biết trước được rằng sau những lời hứa, những gì ta để lại cho một ai đó là một kỷ niệm ngọt ngào hay những vết sẹo trong tim?

Có lẽ không chỉ riêng tôi, mà còn nhiều người nữa cũng muốn hỏi: hứa để làm gì? Để cho ta an lòng, cho những hoài nghi trong lòng người tan biến, hay lời hứa đã trở thành thói quen, trở thành một câu đùa cửa miệng? Không phải điểm kết thúc nào của lời hứa cũng là sự phản bội hay lãng quên của một người. Thế nhưng, tại sao ta phải cần đến một lời hứa mới có thể tin? Hay là vì trong lòng ta vẫn còn nhiều nghi ngại? Nếu thực sự cảm thấy yên lòng, sao lại cần hứa hẹn, để rồi ta lại hi vọng về nó, rồi lại đau khổ nếu lỡ một ngày, người đó quay lưng bỏ đi?

Có phải ta đã sống quá gấp gáp không, khi phải cần đến ngôn ngữ mới có thể khiến ta chậm lại, để ta vững lại niềm tin? Qua biết bao lâu rồi cái thời chỉ cần nhìn vào mắt nhau ta hiểu đó chính là một lời hứa? Và đã bao lâu rồi ta có thể cảm  nhận sự cam kết của một người qua từng hành động? Là vì ta lười cảm giác, hay là vì ta chưa đủ hiểu nhau? Phải làm sao để quay về ngày đó, khi ta hứa và cảm nhận lời hứa bằng chính con tim?

Hãy cứ hứa đi, vì dù thế nào lời hứa vẫn luôn có những giá trị của nó. Nhưng hãy chỉ nên hứa khi hiểu ta đã hứa gì và sẽ có thể chắc rằng sẽ không bao giờ bỏ đi khi lời hứa chưa thành hiện thực. Và cũng hãy cứ tin vào những lời ai đó hứa, nếu như ta biết dùng lời hứa đó để nuôi lớn bản thân, chứ không dùng nó để quy trách nhiệm. Và dù lời hứa có đến từ ai, thì cũng đừng giữ lời hứa đó bằng sự cả tin của con tim, mà còn phải biết tin bằng sự tỉnh táo của lý trí.

Nhưng nếu bạn không thể hoàn thành, thì cũng xin đừng cố ở lại và thực hiện lời hứa, vì điều đó càng khiến lòng người đau hơn. Đừng cố ở bên một ai đó chỉ vì một lời đã hứa. Bởi cao hơn lời hứa, thứ người ta cần là sự yêu thương. Chỉ có sự sánh đôi giữa thương yêu và trách nhiệm mới có đủ tư cách để đền đáp lại những tin yêu và hi vọng.

Cảm nhận đi, cả những lời hứa mãi không là sự thực, cả những lời hứa xuất phát từ trái tim để hiểu hết những điều kỳ diệu của nó- để biết tin, biết yêu, biết hi vọng, biết sống có trách nhiệm một cách trọn vẹn hơn. Và hãy học cả cách bao dung cho những lời hứa không thành. Để mang lời hứa trả về đúng với những giá trị thiêng liêng ban đầu của nó. Để biết tin và biết hứa bằng chính lòng thành.

Để khi đó ta không còn phải loay hoay tự hỏi mình rằng: phải qua bao nhiêu lời hứa, ta mới đủ tin yêu?
mitmat sưu tầm

Thứ Ba, ngày 18 tháng 2 năm 2014

Tình yêu thực sự là gì?

Có lẽ nụ hôn chiều nay vẫn làm con ngây ngất. Tim mẹ như ngừng đập khi nhận ra đó là con, và cậu bạn vẫn đến giúp bố sửa máy vi tính! Vậy là con gái mẹ, 18 tuổi, đã yêu và đã hôn!


Thực lòng, điều đầu tiên mẹ muốn là ngăn cấm con. Mẹ muốn nói với con về kỳ thi đang lúc nước sôi lửa bỏng. Về chuyện “hãy đợi” đến khi đủ chín chắn. Nhưng cuối cùng, mẹ quyết định để con tự lựa chọn. Bởi nếu đó không phải là những cảm xúc thoáng qua mà là một tình yêu thực sự thì sẽ là điều đáng tiếc…

Tình yêu thật sự là gì?

Tình yêu thật sự không phải là cảm xúc, dù nó thường đến cùng những cảm xúc mạnh đến mức làm con người choáng ngợp. Tình yêu không thể kéo dài nếu hai người chỉ có cảm xúc với nhau.




Sự hiểu biết lẫn nhau mới là nền tảng của tình yêu thật sự. Con có thể “phải lòng” một chàng trai thậm chí chưa bao giờ nói chuyện. Nhưng để có một tình yêu thật sự, con cần phải tìm hiểu về người ấy. Bởi biết về tư cách và cá tính người mình yêu là vô cùng quan trọng.

Cùng chung một mục đích sống sẽ giúp cho con và người ấy có được tình yêu dài lâu, bởi các con sẽ đi cùng hướng suốt cuộc đời. Nếu tham vọng của con trở thành một doanh nhân quốc tế, còn điều duy nhất người ấy mong ước là một mái ấm sum vầy, no đói có nhau, thì chắc chắn là xung đột sẽ nảy sinh. Nếu con khao khát một cuộc sống đổi thay, đầy thử thách, còn người ấy yêu một cuộc sống tĩnh lặng, thanh thản, thì dù cảm xúc có lớn đến mấy, sẽ cũng có lúc những cá tính sẽ va chạm. Và tình yêu sẽ tan vỡ cho dù hai người vẫn còn cảm xúc với nhau.

Tình yêu không phải là tình dục. Tình dục được tạo ra cho hôn nhân – một sự cam kết lâu dài. Nếu vượt ra ngoài hôn nhân, tình dục chỉ mang lại hậu quả khắc nghiệt: có thai ngoài ý muốn, những căn bệnh lây lan qua đường tình dục, điều tiếng dư luận, và có thể cả sự xấu hổ tủi thẹn. Một mối quan hệ chỉ dựa trên sự ham muốn. Con có hiểu không?

Tình yêu là sự lựa chọn. Là một sự cam kết. Mặc dù cảm xúc là một phần không thể thiếu được của tình yêu, mặc dù tình dục là một phần của hôn nhân, thì tình yêu cũng không thể tồn tại nếu chỉ dựa vào những điều đó. Nếu con hỏi mẹ tình yêu là gì, thì mẹ sẽ nói với con:

• Yêu, là nhìn thấy ở người đó những điều không hoàn hảo mà vẫn yêu.
• Yêu, là muốn mang lại cho người mình yêu những điều tốt đẹp nhất.
• Yêu, là không mất trí, vẫn học quên mình, vẫn dành trái tim cho gia đình và bè bạn…
• Yêu, là dành thời gian, công sức để tìm hiểu tâm hồn và tính cách của nhau.
• Yêu, là dành thời gian và công sức để tìm hiểu và yêu quý những gì mà người con yêu gắn bó.
• Yêu, là tin tưởng và hiểu biết lẫn nhau.
• Yêu, là nếu tranh cãi thì không thường xuyên và cũng không nghiêm trọng.
• Yêu, là nếu tranh cãi chỉ giúp hiểu nhau hơn và tình yêu bền vững hơn.
• Yêu, là hướng tới một mối quan hệ lâu dài.
• Yêu, là khi xa cách, chỉ thấy yêu hơn và gắn bó hơn.

Tình yêu là vậy, con ạ!

Chỉ yêu nếu đó là tình yêu thật sự. Mẹ tin vào sự lựa chọn của con.

Mẹ của con,

Thứ Năm, ngày 06 tháng 2 năm 2014

Nguyện Cầu

Tôi không quen phải cầu xin, không quen nhận lấy sự ban phát tình cảm từ ai đó. Tôi không quen vay mượn cuộc đời những điều chẳng thể thuộc về mình. Và rồi, tôi ngông nghênh ném nó đi thật xa. Tôi cần phải tồn tại bằng chính trái tim đỏ au tràn đầy những vết sẹo lồi sẹo lõm mỗi lần thấy ánh mắt đớn đau tủi hờn của họ.
Thế mà, trong đêm đen lặng lẽ, một mình. Tôi vẫn thầm gọi tên những điều kì diệu, gọi tên những phép màu. Hạnh phúc có gì đâu, khi người ta biết yêu thương nhau? Đấy phải chăng là một sự nguyện cầu?…
Tôi hăm mấy tuổi. Đêm đen ngày xưa xa vời vợi.
Tôi hăm mấy tuổi. Chân trần lê gót đi khắp nơi.
Thấy nhân gian luôn có nụ cười. Nhưng đằng sau đó là những giọt nước mắt rơi.
Tôi hăm mấy tuổi. Ném tiếp những ngông nghênh lên trời để đếm dấu chân mình qua từng miền đất. Nguyện cầu thay bằng cuộc sống đầy tràn khao khát, đam mê và rong ruổi quên mất cả đường về.
Tôi hăm mấy tuổi. Mẹ bấy giờ mới biết cầm đến lần tràng hạt, đi chùa, niệm phật cầu kinh bằng ánh mắt ngơ ngác.
Tôi hăm mấy tuổi, bỗng một ngày nghiệm ra giữa chốn bụi trần, đôi khi con người bị khuất phục bởi những điều không tài nào hiểu nổi.
Ngày nọ, tháng nọ…
Tôi trở về ngó vào căn phòng nhỏ. Bà ngoại vẫn gầy gò ngồi đó, móm mém cười. Những chiếc răng đã theo đất về trời, nụ cười của bà vẫn rất tươi.
Ngày đó, tháng đó, năm đó…
Tôi trở về. Căn phòng nhỏ, chiếc giường nhỏ trống tuênh. Bất giác nhìn cuốn lịch còn dăm tờ nữa, bỗng nhớ có lần mẹ nói: “Con đi, bà vẫn bóc từng tờ lịch đợi ngày con về…”. Nước mắt không rơi nổi, nghẹn ngào tôi cất thêm cho mình một nỗi đau vào chỗ nào đó.
Tôi tiếp tục hăm mấy tuổi. Tôi không muốn ngông nghênh ném đi một lời nguyện cầu, xin xỏ. Thật là phí. Trên đời còn quá nhiều người cần được ta cứu rỗi.
Tôi đã có một đức tin.
Tôi đã có một vị thần hộ mạng của riêng mình.
Tôi đã biết cầu xin…
Không phải cầu xin là tự hạ bệ mình. Khi biết rằng trái tim ta vẫn luôn có những nhịp đập yêu thương mỗi ngày, biết đau đớn và cảm thông cho kiếp người mỏng manh. Tôi lại muốn chắp tay trước những thế lực vô hình: “Nguyện cầu cho thế giới an bình mỗi ngày, mỗi phút, mỗi giây trong kiếp sống ngắn ngủi này”…
Nước vẫn chảy trôi. Lửa đôi khi cũng vô tình.
Thời gian còn đáng sợ hơn cả nước và lửa.
Một ngày thấy tóc xanh thành tóc bạc.
Một ngày thấy có thành không.
Một ngày thấy còn và mất.
Bất giác hãi hùng, muốn tự mình nắm tay mình siết chặt.
Tôi tiếp tục nguyện cầu những điều không có thực,
sẽ biến thành cổ tích thần kì nhất
bằng niềm tin của chính tôi
dành cho tất cả mọi kiếp sinh linh trên đời…
Trần Hương Giang

Anh trở về với cát bụi để em bơ vơ giữa cuộc đời

Gió đã mang anh đi khi em ngủ say trong giấc mơ để rồi tỉnh giấc em thấy thật hụt hẫng và đau điếng với sự thật không ngờ. Nước mắt em rơi trên đám cỏ xanh đã phủ kín nơi anh nằm, nơi anh gần em và cũng rất xa em.

Anh yêu! Những ngày cuối năm, đường phố thật đông đúc nhộn nhịp, chỉ có mình em thấy lạc lõng giữa không gian tấp nập hối hả ấy. Em ngước nhìn lên trời, hoàng hôn buông xuống, dòng người kia đang khẩn trương về với mái ấm của mình sau một ngày làm mệt nhọc.Vậy mà em vẫn lang thang trên con đường quen thuộc chúng mình hay đi để tìm anh.



Em bước đi như một kẻ vô hồn với những suy tư về một người đã rời bỏ mình. Ngày hôm nay sao nước mắt em lại rơi nhiều hơn thì phải, ngày chúng mình đã xa nhau mãi mãi. Trái tim em đau quặn từng cơn, cổ họng như bị xiết chặt lại, đôi mắt hoen đỏ, đôi bàn tay run rẩy, đôi chân không thể bước tiếp. Em muốn tìm anh nhưng thật khó, phải đi bao nhiêu con đường nữa để tìm được anh?

Sao em chỉ thấy vết thương đó ngày càng tăng lên mà không hề giảm bớt? Có lẽ do em không biết dùng đúng liều thuốc cho nó sao? Đã bao lâu không gặp nhau? Bao lâu em và anh không còn những cuộc điện thoại thâu đêm để bây giờ sự cô đơn trống trải bao trùm lên cuộc sống của em.

Những ngày giá rét anh có mặc đủ ấm không? Em biết anh sợ mặc nhiều áo và sợ cả những chiếc áo len cao cổ vì thấy khó chịu, anh chỉ thích những chiếc áo em mua thôi, vậy anh vẫn đang mặc nó chứ? Nó sẽ thay em ở bên anh, mang lại hơi ấm cho anh trong những ngày lạnh buốt này.

Đã bao lâu rồi em không được cảm nhận một cái ôm thật chặt từ phía sau lưng hay những nụ hôn bất ngờ lên đôi má ửng hồng của mình? Em chỉ cảm nhận được nó qua những giấc mơ để rồi tỉnh giấc làm em hụt hẫng, tiếc nuối. Đã bao lâu em không được nhận những món quà thật ý nghĩa trong những ngày đặc biệt rồi anh nhỉ? Những món quà tuy nhỏ bé nhưng nó là thứ ý nghĩa với em. Đã bao lâu anh không hát cho em nghe những câu hát đầy tình cảm trong bài "Chân tình" mỗi khi hai đứa đi hát và em hát cho anh nghe bài "Hãy trả lời em".

Giờ anh đang ở đâu, rất gần hay rất xa với em? Có phải chăng anh không còn yêu em nữa? Đôi chân em cất bước trên con đường dài để tìm anh nhưng biết tìm nơi đâu. Gió đã mang anh đi khi em ngủ say trong giấc mơ để rồi tỉnh giấc em thấy thật hụt hẫng và đau điếng với sự thật không ngờ. Trái tim em đau mãi theo thời gian, theo những con đường tìm bóng hình của anh.

Em đã chờ đời dù biết sẽ tuyệt vọng. Hãy chỉ cho em biết nơi anh đến để đôi chân em không chùn bước dẫu bao khó khăn. Hãy chỉ cho em con đường anh đi để em có thể chạy thật nhanh đến bên anh dù đôi chân em đang run rẩy. Nước mắt em rơi trên đám cỏ xanh đã phủ kín nơi anh nằm, nơi anh gần em và cũng rất xa em, người đánh cắp trái tim em mang đi không một lời nói trước. Hãy luôn nhớ về em anh nhé, nơi đây có một người mãi yêu anh. Hãy đợi em phía cuối con đường để chúng ta sẽ cầm tay nhau bước trên con đường hư không ấy.
Ngọc

 
dien dan noi that Việt Nam - nội thất gia đình cao cấp- nội thất văn phòng đẹp - nội thất hội trường cao cấp - thiết kế văn phòng sang trọng với bộ ghế hội trường của tập đoàn Hoà Phát